Hãy cứ bắt đầu thôi
Đây là mình đang mở 1 trang docs trắng tinh để ghi lại những suy nghĩ cực kỳ lộn xộn
Mình vừa xem 1 video về idea “viết tệ còn hơn việc chẳng viết gì cả”.
Đó là lý do mình đang viết những dòng này nhằm thực hành theo lời khuyên đó.
Mình đã từng nảy ra rất nhiều ý tưởng thú vị và nghĩ rằng cần phải viết ra,
nhưng vấn đề của mình là cứ hễ nhìn vào màn hình trắng thì não bộ đột nhiên dừng hoạt động.
Mặc dù đã từng có những lần mình đi hết hành trình của một ý tưởng từ khi nghĩ ra, cho đến khi chúng được soạn thảo và đăng tải.
Nhưng những lần như vậy không nhiều. Và mình luôn loay hoay tìm lại mạch viết.
Hoặc có thể bởi mình mải đi tìm cách mà quên đi việc cần làm,
đó đơn giản chỉ là viết bất kỳ thứ gì mình có thể nghĩ ra được.
Khi nghĩ lại, nếu chịu khó viết tất cả những suy nghĩ lộn xộn của mình xuống, rồi sau đó sắp xếp chúng lại thì rất có thể mình đã có một số lượng bài viết hoàn chỉnh nhiều hơn.
Thay vào đó, mình chọn cách dò dẫm từng chút một, dẫn đến một lúc mình cảm thấy chán và đột ngột dừng lại giữa chừng. Có thể mình đã quá cầu toàn.
Một cái khó nữa,
kể cả khi mình cố gắng ngồi xuống để ép bản thân nặn ra từng chữ, thì đâu đó trong quá trình đấy mình lại bắt đầu nghĩ ngợi nhiều:
Nghĩ rằng những gì mình viết ra thật ngớ ngẩn, chẳng hề hay ho như mình tưởng tượng
Nghĩ rằng mình không hợp với việc viết lách một chút nào
Nó không còn là “bí ý tưởng” nữa mà chuyển dịch sang sự tự nghi ngờ bản thân.
Mình ngẫm ra là, những gì mình đã từng trải qua và làm được trong quá khứ thực chất không khó khăn như mình nghĩ ngay tại lúc làm việc đó. Những thử thách ấy chỉ khó lúc đó thôi, còn trong hiện tại mình hoàn toàn đủ năng lực để làm được. Ví dụ như những ý tưởng được thành hình dưới dạng bài viết mình đăng trên blog này, hay những video mình đăng trên kênh tiktok,… đều là bằng chứng cho việc mình chỉ cần có đủ sự commitment để hoàn thành chứ không phải dựa vào năng lực hay tố chất nào cả.
Psss… Yeah mình mới xây 1 kênh tiktok về tập luyện. Link mình để ở đây nha 👉👈
Điều này đúng bởi một lẽ, nếu mình không public những ý tưởng sáng tạo thì sẽ không có căn cứ nào để mình có thể đánh giá chính xác khả năng của mình, từ đó học hỏi và rút ra những bài học để cải thiện kỹ năng viết lách tốt hơn.
Nó đơn giản chỉ là mình cần phải liên tục tập luyện và phải xây dựng được thói quen viết.
Mặt khác, nếu mình chỉ chăm chăm nhìn vào tương lai khi mọi thứ còn mơ hồ, mình sẽ luôn nhìn nhận bản thân là kém cỏi và không xứng đáng. Chính vì chưa có bất kỳ thứ gì thành hình nên luôn luôn tồn tại 1 khoảng cách giữa hiện thực và kỳ vọng. Nhưng khổ nỗi, thay vì nhìn nhận khoảng cách đó bản chất đang đòi hỏi mình phải trở nên tiến bộ hơn, đôi khi mình lại nhìn theo hướng tiêu cực và thiếu sót.
Vậy đó, bài học quan trọng nhất chính là mình hãy cứ bắt đầu thôi, áp dụng cho bất kỳ mục tiêu nào của cuộc sống. Tại bất kỳ thời điểm nào, thì ngay bây giờ là thời gian hoàn hảo nhất để bắt đầu. Chừng nào mình còn xoay xở, vật lộn với sự trì hoãn hay sự tự ngờ vực thì chính là mình đang tiến bộ dần.

